Chả ai nợ ai

0

Người ta thường nói: kiếp trước có nợ thì kiếp này mới yêu. Nhưng yêu phải người không xứng đáng thì cũng hãy mạnh mẽ để ra đi bạn nhé!

Cô đã yêu một người đàn ông không xứng đáng. Đúng là hạnh phúc chẳng tày gang. Gần một năm qua, yêu nhau cô cũng đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của tình yêu. Anh không phải người đầu tiên cô yêu nhưng có lẽ đau khổ như thế này cô chưa từng trải qua, kể từ khi bắt đầu biết bước chân vào thứ tình cảm đặc biệt mang tên tình yêu ấy. Cô là một đứa con gái ngang tàn và bướng bỉnh, mạnh mẽ và quyết đoán. Có lẽ vậy…

Tôi đã yêu một người không xứng đáng

Anh là một người đàn ông bình thường nhưng nói chuyện rất duyên và rất đào hoa. Anh và cô gặp nhau trong một sáng trời mưa tầm tã. Quen nhau cũng đã lâu và có lẽ ông trời định đoạt đã đến lúc cô buộc phải trả anh món nợ từ muôn vàn kiếp trước kể từ cái ngày hôm ấy. Thời tiết hôm đó cũng đã đủ để nói lên tình yêu giữa anh và cô. Mưa, rồi lại nắng, rồi lại mưa… Cứ xoay vòng và không hiểu sao 3 hôm đầu tiên kể từ lúc cô nhận lời thời tiết lại cứ là vậy.

Cô yêu anh, yêu tha thiết và trái tim như chỉ còn nước nhảy xổ ra khỏi lồng ngực mà quấn lấy anh. Thời gian đầu cô đã có những phút giây hạnh phúc thật ngọt ngào. Trái tim cô cứ dâng lên căng tràn tình yêu dành cho anh. Cô yêu anh đến từng tế bào trên cơ thể. Tim cô vỡ vụn khi thấy anh đau và hạnh phúc khi nhìn anh cười. Nhưng có lẽ cuộc sống này trớ trêu đến vậy, những thứ khi ta có trong tay thì muôn đời ta không biết trân trọng.

Sóng gió kéo đến và nhấn chìm cái đứa con gái ngang tàng, bướng bỉnh, mạnh mẽ và quyết đoán. Yêu anh, cô tủi tủi nhục khi phải đối diện với gia đình anh. Gia đình anh không thích cô. Không, không hẳn vậy, có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ thích một đứa con gái nào hết. Một gia đình có lối suy nghĩ khác thường. Cô chấp nhận và cam chịu hơn bao giờ hết như thể một người làm công miệt mài làm với đống nợ ngổn ngang trước mắt.

Cô đã tự an ủi mình rất nhiều rằng cô còn có anh, còn có gia đình. Nghĩ vậy lại như tiếp thêm chút sinh lực và cô lại quẳng gánh lo đi mà vui sống. Nhưng không, người đàn ông cô yêu mãi mãi vẫn cứ là người không xứng đáng. Anh cảm thấy chán chường bởi những giọt nước mắt mỗi khi ức gia đình anh, mỗi khi buồn vì một điều gì đó. Anh cảm thấy chán chường, sự mệt mỏi luôn hiện diện trên gương mặt cô. Mà chưa một lần anh hỏi tại sao? vì sao?

Anh độc đoán và đáng sợ. Anh nguyền rủa cô, chửi cô không tiếc lời mỗi khi cô làm điều gì không vừa ý. Hơn hẳn 1 lần cô muốn buông tay nhưng trái tim lại không cho phép. Lần nào cũng vậy, khi anh đã buông xả được mọi sự bực tức, anh lại gọi cho cô, lại tìm đến cô và lại vui cười. Cô yêu anh tha thiết, đến mức mù quáng nên cũng gạt phăng tất cả những lỗi lầm và lại yêu anh. Yêu anh điên dại. Cô chìm trong men rượu từ lúc nào không hay, khói thuốc đặc quánh và cô bật cười như khóc.

Số phận trêu đùa cô. Cô yêu người đàn ông ấy là sai lầm của cô nhưng quên anh là điều không thể. Trò đùa của số phận như thể không cho cô dứt ra khỏi người đàn ông ấy. Tim cô không nghe theo lý trí. Và… cô lại một lần nữa chấp nhận và cam chịu hơn bao giờ hết như thể một người làm công miệt mài làm với đống nợ ngổn ngang trước mắt. Cô hi sinh quá nhiều thứ cô có. Những thứ cô không có cũng cố gắng tất cả để dành cho anh. Miếng gì ngon cô nghĩ đến anh đầu tiên, cái gì đẹp cô cũng cố gắng mua cho anh nhưng chưa một lần anh hiểu được tình cảm ấy…

Anh vẫn thế, vui thì ôm cô và hứa hẹn nhưng đến khi bực tức lại không tiếc lời xúc phạm cô. Chắc các bạn đọc đến đây cũg quá bực mình vì người con gái ấy. Tại sao một điều mà ai cũng có thể nhận ra rằng người con gái ấy không nên yêu một người như thế và nhất định thà đau một lần rồi thôi. Nhưng có lẽ số phận đã buông tha cho cô vào một hôm mưa to tầm tã… Lòng cô đã như xát muối khi biết tin anh yêu người con gái khác, rồi trái tim lại tưởng chừng vỡ thành trăm mảnh lúc anh nói hai tiếng chia tay.

Tôi đã yêu một người không xứng đángThật tệ bởi có vẻ như anh không xứng đáng được nhận những gì cô đã từng trao đi.

Tất cả mọi thứ trong cô đều đã vỡ vụn, cả tình yêu, cả niềm tin, cả hy vọng. Những tưởng món quà mà ngày ấy anh tặng cô là mãi mãi, chẳng thể ngờ rằng yêu thương đó cũng chỉ giống như bong bóng xà phòng, dù đẹp đấy nhưng cũng rất mong manh. Chính anh đã dạy cô rằng khi không thể thay đổi được điều gì ở trong cuộc sống này thì ta nên học cách chấp nhận nó. Ngày ấy cô đã khóc vì nỗi đau mà anh gây ra quá lớn, để rồi lại đau vì đã khóc, đã tự làm khổ chính mình quá nhiều. Cô học cách sống cùng nỗi đau khi nước mắt đã cạn khô ở trong bầu lệ.

Yếu đuối mãi về một sự mất mát không bao giờ là tốt bởi nếu không tự tìm cách vượt qua thì nhất định có một ngày nào đó ta sẽ bị chính sự ủy mị, yếu đuối của mình nhấn chìm. Vậy là cô học cách chấp nhận khi mọi hành động của mình đối với ai đó đều trở nên vô nghĩa, học cách nén tất cả lại mà sống tiếp cuộc sống của riêng mình. Cô sẽ vẫn nhớ anh bởi vì sự thật thì ngay lúc này quên anh là điều không thể. Thật tệ bởi cô đã chót trao cho anh một tình yêu quá lớn và thật tệ bởi có vẻ như anh không xứng đáng được nhận những gì cô đã từng trao đi.

Có lẽ ngày ấy cô đã yêu một cách mù quáng nên mới không nhìn thấy những gì mà lúc này anh đang lộ ra. Rồi cô sẽ quên anh, chẳng biết là bao lâu nhưng nhất định một ngày nào đó điều ấy sẽ xảy ra. Cảm ơn vì đã khơi lại nỗi đau, đã khiến cô thất vọng và cho cô thêm lý do để quyết tâm quên đi một người đàn ông không xứng đáng với mình.
– Em trả hết nợ rồi đó… Chả ai nợ ai cả… Chia tay đi – Anh gào lên
” Chả ai nợ ai cả” Cô mỉm cười rồi quay lưng bước đi… Mưa tầm tã xối xả…
Ngày mai nắng lên cô sẽ tìm được một tình yêu mới..Hạnh phúc một ngày sẽ đến cô vẫn tin vào điều ấy.

Chả ai nợ ai
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Về tác giả

Chức năng bình luận đã bị đóng