Liệu có nên trao cho anh sự trong trắng của mình?

0

Tôi chợt nhận ra anh mắt ngờ vực, sự lạnh nhạt trong con người anh khi phát hiện ra sự thực..

Khi em ngồi viết những dòng thư này, em đã rất hoang mang không biết sẽ phải xác định thế nào cho tương lai của mình. Hiện tại em thấy thật sự lạc lõng.

Năm nay em 20 tuổi, cái độ tuổi đẹp nhất của người con gái nhưng dường như những gì đã phải trải qua khiến những suy nghĩ của em già dặn hơn so với tuổi thực tại.

Em là mẫu người vừa sống thoáng, vừa có những suy nghĩ cổ hủ. Chốn em thường xuyên lui tới là những quán bar và thường về nhà muộn, có khi đến một hai giờ sáng. Có lẽ mọi người đang nghĩ em là người sống hiện đại, nhưng em không hề buông thả mình. Em không chấp nhận tình yêu “vượt rào” trước hôn nhân.

Có lẽ vì thế, hết mối tình này đến mối tình khác, em luôn là người chịu thiệt thòi nhiều nhất vì không hề biết lí do chia tay là vì sao. Và rồi cái ngày định mệnh khiến cuộc đời em lênh đênh cũng đã đến…

Tại một quán bar, em gặp anh. Hôm đó em không có chút gì ấn tượng về anh, anh cũng chỉ như bao gã đàn ông khác trong chốn xa hoa này. Nhưng anh đã để ý, cố bắt chuyện và làm quen với em.

Anh nói chuyện rất có duyên, giọng nói của anh ấm áp. Ở anh toát lên một vẻ đào hoa, quyến rũ đến lạ thường. Anh hơn em chừng 12 tuổi, cũng đã có công việc ổn định, có nhà lầu xe hơi… Nói tóm lại trong mắt em anh là chàng bạch mã hoàng tử tuyệt vời.

Hôm đó, cả nhóm uống say, anh xung phong đưa em về nhà. Ngồi trong xe, như một con thú đói khát, anh và em lao vào nhau đắm đuối. Nhưng em vẫn luôn giữ được tỉnh táo để biết mình đang làm gì. Về gần đến nhà em, anh ngỏ ý qua đêm với em nhưng em đã từ chối. Em đã nói rõ với anh quan điểm của mình, anh cũng đồng ý và tôn trọng em.

Sau vài lần nói chuyện, anh tỏ vẻ thất vọng khi phát hiện ra em còn trong trắng. Rồi những tin nhắn, cuộc gọi của anh cũng thưa thớt dần. Có vẻ vì em còn giữ nguyên vẹn trinh tiết nên anh đã bỏ chạy.

6 tháng sau, anh lại xuất hiện, anh vẫn là người hiểu em hơn tất thảy những người đàn ông khác. Chúng em vẫn dành cho nhau sự tôn trọng nhất định.

Đã có lúc em nghĩ rằng hay em cứ trao cho anh sự trong trắng của mình, có con cũng được và đứa con đó có bố hay không với em không quan trọng. Em không muốn ràng buộc anh mà đơn thuần chỉ muốn sống trong tình yêu với anh thôi.

Nhưng rồi em lại đắn đo bởi vì khi em trở thành người đàn bà của anh rồi, liệu anh có bỏ rơi em không? Em hoang mang lắm. Em thực sự rất yêu anh nhưng không biết rồi mình sẽ ra sao?

Chia sẻ.

Về tác giả

Chức năng bình luận đã bị đóng