May là tôi đã gặp được anh!

0

Trong cuộc đời có gì hạnh phúc bằng việc gặp được một người mình yêu thương. Cảm ơn anh vì đã xuất hiện và mình đã gặp được nhau trong cuộc đời này.

Là một người trẻ, được hưởng nền giáo dục phương Tây từ nhỏ nên những suy nghĩ của em sẽ là không phù hợp với văn hóa của người phương Đông. Câu chuyện này sẽ khiến nhiều người phải nhíu mày về cách sống của giới trẻ bây giờ. Điều quan trọng mong mọi người hiểu, tình cảm chúng tôi không hề kém thiêng liêng chút nào.

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp anh ở một câu lạc bộ đêm tại Malaysia, đối với tôi, tất cả như một định mệnh. Anh là người Nga, sống ở Đức. Ngày đó, tôi đang là sinh viên năm 2 tại một trường đại học ở Malaysia, anh là sinh viên trao đổi tại một trường đại học khác. Chúng tôi dễ dàng hiểu nhau khi gia đình tôi đang sinh sống ở Đức. Cả hai đã đều cảm thấy một sợi dây vô hình kết nối.

Anh là tất cả những gì tôi mơ về, đẹp trai, mạnh mẽ, vui tính, hiểu biết và cho tôi cảm giác được trân trọng. Mọi người luôn nói rằng chuyện tình cảm bắt đầu từ một câu lạc bộ đêm sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu. Hơn nữa, thời gian anh học ở Malaysia cũng chỉ kéo dài 5 tháng, anh sẽ quay trở lại Đức làm luận án tốt nghiệp. Còn tôi sẽ sớm sang Australia hoàn thành việc học. Nhưng trong tôi lúc ấy luôn có một niềm tin ở anh. Không phụ niềm tin đó, anh đã dành rất nhiều thời gian có thể bên tôi. Không gặp nhau hàng ngày được bởi anh ở khá xa nơi tôi ở, chúng tôi đã giành hàng giờ mỗi ngày để nhắn tin quan tâm đến nhau.
Tôi may mắn gặp anh và sống thật với tình cảm của mình

nangniu.jpg

Tôi sẽ sớm gặp lại anh…

Tôi nhớ những chiều thứ 3 anh bắt chuyến tàu 30 phút đến nơi tôi ở, cùng đi ăn tối và đi bộ khu tháp đôi, nhớ những nụ hôn trao vội trên phố, không muốn bị cảnh sát bắt vì những hành động thân mật ở nơi công cộng tại một đất nước Hồi giáo, nhớ bữa cơm nấu cho anh trong những ngày cuối trước khi chúng tôi phải chia xa, nhớ lần anh bất chợt ôm sau lưng nói “Anh nhớ em” dù tôi chỉ ở bếp cách phòng khách mươi bước chân. Đó là ngày trước ngày cuối chúng tôi gặp nhau.

Hai tháng, chúng tôi đã nhận ra tình cảm của chúng tôi dành cho nhau rất chân thành. Chỉ có điều, có vẻ như nó vẫn chưa đủ để xây dựng một cái gì đó quá nghiêm túc. Chúng tôi sẽ hướng đến hai hướng hoàn toàn khác nhau trên bản đồ. Từ 30 phút đi tàu, giờ đây chúng tôi xa nhau đến hơn 16 nghìn km. Anh nói không thể đợi 2 năm, tôi hiểu lý do vì sao. Trong những lúc chín chắn suy nghĩ, tôi đồng ý với anh rằng có thể là bạn, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Điều đó dễ dàng hơn là ràng buộc nhau trong một mối quan hệ để rồi hành hạ nhau trong ghen tuông, lo lắng.

Là một người con gái, một thân một mình nơi đất khách quê người, những lúc yếu lòng tôi thầm trách anh và trách bản thân nhiều lắm, trách anh sao lạnh lùng quá, trách mình tại sao vẫn thích anh nhiều đến thế.

Tôi chưa bao giờ khóc nhiều trong một khoảng thời gian dài. Hàng đêm đọc những tin nhắn ngày trước rưng rức khóc một mình. Anh đã nói “Anh thích em nhiều lắm, nhưng anh sợ… Sợ anh thích em quá nhiều”. Đọc đến đó thôi, tôi không thể giận anh được nữa, chỉ nghĩ một mình chịu đau khổ là đủ. Chỉ cần anh ấy được vui, sớm hay muộn tôi sẽ vượt qua được thôi.

Hôm nay tôi đã đặt vé máy bay, 2 tháng nữa tôi sẽ được ở cùng một đất nước với anh. Chuyến đi dài như ngắn lại vì biết bên kia quả địa cầu, nơi tôi đến có anh ở đó. Dù trong lòng bộn bề suy nghĩ, lo lắng anh có còn muốn gặp lại tôi? 4 tháng xa nhau liệu anh đã thay đổi?

Thời gian sẽ giúp tôi trả lời tất cả. Chỉ biết rằng, ngay giờ phút này đây, tôi vẫn còn tình cảm với anh nhiều lắm. Dù sau này mọi chuyện có ra sao, tôi vẫn cảm thấy may mắn vì đã gặp anh và được sống với tình cảm thật của mình.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Về tác giả

Chức năng bình luận đã bị đóng