Tôi không thể đến với anh

0

Anh quá tốt bụng, quá tử tế và quá yêu tôi. Điều đó khiến tôi thấy mặc cảm vì những tội lỗi của mình và không đủ mạnh mẽ đến với anh.

Tôi 23 tuổi, ăn học tử tế, du học nước ngoài, vẻ bề ngoài trí thức đó chỉ đánh lừa được người khác chứ không tự lừa dối bản thân và lừa dối anh được. Anh là người đàn ông với vẻ ngoài mạnh mẽ lạnh lùng, mang một trái tim tình cảm, không nhiều lời, chỉ hành động thôi. Anh luôn theo dõi từng bước chân tôi gần 3 năm không mỏi mệt. Anh chỉ xuất hiện khi tôi buồn, còn lúc vui xung quanh tôi không hề có anh.

Xem thêm:

Khi tôi thích một người đàn ông, tôi đều biết người đàn ông đó sẽ không tốt, cái kích thích sở thích của tôi là vẻ bên ngoài, vóc dáng khỏe mạnh, một chút sở khanh. Tôi tự đánh lừa con tim bằng thị giác của mình, chỉ cần lọt vào mắt tôi, tôi thích nhìn, đam mê nên nghĩ mình đã yêu. Tôi yêu như vậy vài lần, vấp ngã vài lần.

Gặp anh, tôi trong tình trạng tôi tồi tệ, sống như vợ chồng với bạn của anh trong vòng 2 năm. Anh nhìn thấy tôi hàng ngày chìm đắm trong tình yêu, chính xác hơn là tình dục, bao nhiêu tiền bạc công sức tôi làm ra đều cung phụng cho thói quen không thể thiếu đó. Tôi tàn tạ, sức khỏe bị bào mòn, người yêu chỉ xem tôi như một công cụ, cuối cùng cũng kết thúc. Bằng tất cả tình thương, bỏ qua sĩ diện và bạn bè, anh lôi tôi ra khỏi cuộc tình 2 năm địa ngục, để tôi bắt đầu cuộc sống mới ở phương trời khác.

Rồi tôi đi du học, anh tiễn tôi đi không nói nổi một lời, mặc dù hy vọng tôi sẽ về với anh, anh luôn chờ tôi, trong anh như biết rõ con người tôi khó thay đổi. Tôi như chim sổ lồng, sung sướng vì thoát khỏi cái địa ngục tự tạo, tung tăng xây dựng cuộc sống mới, cố gắng yêu thương, nhớ nhung anh. Nó quá khó vì trong tôi có chút căm ghét anh đã can thiệp vào cuộc đời tôi, đã yêu quá mức làm tôi mệt mỏi. Tôi luôn có ác cảm, không thể nào gần gũi anh được.

Chỉ mới 3 tháng tôi đã tìm cho mình người yêu mới mặc cho anh đau khổ ở nhà, anh buồn rầu, mất niềm tin dù vẫn chờ đợi một lời giải thích. Tôi im lìm, vui sướng bên tình mới, không một lời thông báo hay giải thích, đắm chìm trong tình yêu mà phần lớn lại là tình dục. Tôi lại tiếp tục lầm đường lạc lối, người yêu của tôi trí thức, cũng là người đàn ông Sở Khanh. Anh ta có người con gái khác, muốn yêu một lúc hai người, một người phục vụ nhu cầu tiền tài, một người cho nhu cầu tình ái.

Mặc cảm tội lỗi làm tôi không dám quay về bên anh

Dù biết người yêu tôi quá tệ nhưng tôi cho qua vì đam mê của tôi hơn hết mọi thứ. Tôi không thể sống cô đơn lạnh lẽo một mình. Đến một ngày người yêu tôi về nước, tôi cũng có việc về theo. Anh ta nói sắp cưới người con gái giàu có đó, vẫn muốn tiếp tục với tôi vì yêu, tôi tự hỏi yêu tôi hay đam mê? Tôi buồn chán vì mọi việc không như ý muốn, nó xảy ra quá nhanh so với dự tính, tôi hụt hẫng vì nghĩ kinh nghiệm, suy nghĩ của mình như vậy làm sao mà thất bại được. Tôi chán nản, lại gặp một số khó khăn trong cuộc sống, tôi quay về gặp anh.

buon31.jpg

Anh ở đó chờ đợi tôi về, nhẹ nhàng an ủi, nói rằng đã biết hết về cuộc sống của tôi. Tôi thất bại, anh đã cho tôi cơ hội nhiều lần, lần này đừng bỏ anh nữa. Về với anh tôi như trần trụi, tự cảm thấy mình không còn cái gì để che đậy cho thân xác dơ bẩn tội lỗi. Anh tìm mọi cách gần gũi, không một lời trách móc, cố gắng lôi tôi ra cái cảm giác tội lỗi để quay về bên anh. Tôi biết hơn ai hết anh vô cùng đau khổ khi lại nhìn thấy tôi tàn tạ quay về, có phải thật sự yêu nên anh không màng tới cuộc sống tồi tệ của tôi? Anh chỉ khóc thầm trong lòng và cố gắng quên nổi đau để dành khoảng trống con tim chứa nỗi đau và mặc cảm tội lỗi của tôi.

Thất bại nhiều lần, tôi không còn cảm giác tin vào tình yêu nữa, nghi ngờ luôn cả anh. Làm sao mà chấp nhận được con người như tôi, những khi gần gũi nhau anh sẽ nhớ đến cảnh tượng tôi cùng những người đàn ông khác? Tôi đau khổ chỉ biết nấc lên, khi nghe anh nói đến với tôi bằng tình yêu rất đơn giản, không có lý do. Anh chỉ muốn thấy tôi cười, không muốn tôi cực khổ, không muốn thấy tôi bị người ta đẩy đưa, chỉ muốn tôi sống lại như con người thật của mình, không lầm lạc vào con đường sai trái. Anh mong tôi nếu có lấy chồng cũng lấy một người tốt, không cần phải là anh.

Tôi đau đớn nhìn anh, bao lần anh đau tim vì tôi, bao lần anh bị tôi bỏ lại sau lưng, bao nhiêu lần tôi hứa sẽ quay về, tại sao lại chờ một người như tôi, còn mong muốn đi hết con đường với tôi? Anh mong tôi cho anh một cơ hội để được gần gũi chăm sóc, đáng lẽ ra người xin cơ hội đó phải là tôi chứ. Tôi phân vân, không dám bước đến bên anh dù tin có tình yêu thật sự. Dưới con mắt tôi cuộc đời này khó tìm được tình yêu thật sự, hy sinh vì tình yêu, chỉ có trong phim ảnh. Khi gặp anh, tôi đã dần tin điều đó.

Mặc cảm tội lỗi làm tôi không dám quay về bên anh, nỗi sợ hãi vấp ngã làm tôi phân vân. Tôi có cảm giác mình không xứng đáng nhận tình yêu đó. Tôi tự hỏi còn nhiều người đàn ông như anh không trong cái xã hội hiện đại như bây giờ? Nhìn lại trong xã hội giờ quá nhiều bạn trẻ cũng trót dại sống như tôi, không quý trọng giá trị bản thân, chìm đắm trong đam mê thể xác, hạnh phúc ảo, để rồi một ngày nào đó khi gặp hạnh phúc thật sự không còn đủ tự tin để đón nhận, đôi khi để mất luôn hạnh phúc.

Chia sẻ.

Về tác giả

Chức năng bình luận đã bị đóng